Tìm đâu ra nền tảng thời vibe-coding?

LeNauBlog

Vibe coding là xu hướng, là thời đại, là tương lai, điều này khó mà phủ nhận nhưng liệu mọi chuyện có đơn giản như vậy, hay là thật sự sẽ phức tạp hơn? Chuyện IT cũng như chuyện đời, hôm nay Le Nâu sẽ dùng bài viết này để mở đầu cho chuyên mục.

Có câu chuyện kể rằng một kỹ sư lâu năm đăng đàn diễn thuyết với lớp trẻ, nói rằng lớp trẻ bây giờ chỉ biết nhìn vào bề mặt, không nắm chiều sâu, “thấy cây không thấy rừng”, trong khi cái thật sự cần chính là sự hiểu biết cốt lõi. Một bạn trẻ hỏi ngược lại là ngày xưa anh đi làm, nếu không được làm những cái vụn vặt thì bây giờ anh có thật sự biết những gì anh đang nói hay không?

Một tòa nhà dù được xây dựng bằng công nghệ in 3D thì cũng phải được đặt trên một nền móng vững chắc. Để có một nền móng vững chắc, người thi công và thiết kế vẫn phải trải qua những gì mà cha ông họ đã làm từ hàng ngàn năm trước là đào móng và đóng cọc, chẳng có cách nào khác, chỉ là công nghệ hiện đại thì giảm bớt sức người. Thế nên hậu quả của một căn nhà móng yếu là không an toàn, dễ sập, còn hậu quả của sản phẩm công nghệ do người không có nền tảng xây dựng sẽ là đống rác thải số.

Vậy vấn đề ở đây là những lập trình viên trẻ tuổi sẽ đi đâu tìm kiến thức thực tế, xây dựng nền tảng cho bản thân? Trường học chỉ dạy con chữ, dự án tự nghiên cứu thì không bám sát thực tế, trong khi công việc thì lại yêu cầu kinh nghiệm và hiểu biết. Tất nhiên là không có lời giải đơn giản cho một vấn đề không hề đơn giản, vậy thì chúng ta thử áp dụng một chút tư duy lập trình vào đây xem kết quả sẽ như thế nào.

Tư duy lập trình tập trung vào 4 yếu tố chính: phân tích, nhận dạng, tập trung và xử lý. Nếu đề bài là làm sao để người mới ra trường có kinh nghiệm đi làm thì người trẻ phải xử lý như thế nào mà người lớn sẽ phải làm gì?

Thật ra đây không phải là một vấn đề gì mới mẻ, hay chỉ riêng ngành IT mới có, chỉ là thời đại và công nghệ đã đi quá nhanh nên những “cầu nối” thế hệ đã bị kéo dãn quá nhiều đến mức gần như gãy đổ mà thôi. Nhìn lại 10 năm trước, những ngôi trường dạy nghề có tâm thành lập câu lạc bộ “cựu” sinh viên, để những người đã bước chân ra đời quay lại chia sẻ kinh nghiệm bản thân đi làm với đàn em. Những công ty có tầm nhìn nhận sinh viên “thực tập”, học việc, phối hợp với nhà trường bổ sung phần khiếm khuyết giữa bục giảng và tiếng “ting ting” nhận lương hàng tháng. Những bên thứ ba như trường dạy kỹ năng, công ty quy mô nhỏ sẽ là bàn đạp cho sinh viên mới ra trường, nôm na gọi là đi học “thêm” cho đủ và đi làm “tạm” cho có kinh nghiệm. Đó là cách mà chúng ta đã làm, và tất nhiên sẽ vẫn phải tiếp tục làm, chỉ là như đã đề cập, thời đại và công nghệ phát triển quá nhanh, cái khó không phải chỉ đến từ một phía.

Truyền thông bẩn bây giờ cũng là một vấn đề nhức nhối. Quá nhiều người lên mạng khoe mẽ và than thở. Một công ty có phốt liền được các “confession group” viral, một vài cá nhân tìm được chỗ tốt liền đi “chia sẻ”, thổi phồng hiện thực khiến phần còn lại hoang mang và bị lùa theo những tư tưởng đó. Tuy nhiên là vẫn luôn có những người muốn cuộc sống tốt đẹp hơn. Chỉ là nỗ lực thì như tiếng hát, và tiếng hát thì khó lòng mà át tiếng loa.

Vấn đề là sự chọn lựa của bản thân, hãy nói chuyện trên giải pháp chứ đừng hùa theo những biện bạch, hãy lắng nghe những gì mình cần thay vì theo số đông và hòa vào phần còn lại. Le Nâu là người tư vấn, sẽ không trực tiếp đưa ra kết luận, nhưng hy vọng sau khi đọc xong mấy dòng chữ này thì đâu đó sẽ tóe lên ánh lửa cho hy vọng và giải pháp, hoặc hơn thế nữa là một lối thoát…

Viết mấy dòng này, ly cà phê hôm nay cũng đậm đà hơn 😀